Thủa
sơ khai,, Thượng Đế đã tạo ra các thiên đường và trái đất.
GIỚI
THIỆU
LÊN
VÀ XUỐNG
Hãy nhìn xuống. Bạn nhìn thấy gì? Đôi tay, bàn làm việc,
sàn nhà, hay một cốc cà phê, hay máy laptop, một tờ báo. Chúng có điểm gì giống
nhau? Đây đều là những thứ mà bạn có thể chạm vào. Những thứ bạn nhìn thấy khi
bạn nhìn xuống là những thứ trong tầm với của bạn, những thứ bạn có thể kiểm
soát ngay lúc này, những thứ mà bạn có thể dịch chuyển và thao tác mà không cần
lên kế hoạch, hay nỗ lực, hay suy nghĩ. Dù nó là thành quả bạn có được từ lao động,
hay từ sự tử tế của người xung quanh, hay đơn giản là do vận may, thì hầu hết
những thứ mà bạn thấy được khi bạn nhìn xuống đều là của bạn. Chúng thuộc sở hữu
của bạn.
Giờ hãy nhìn lên. Bạn nhìn thấy gì? Trần nhà, có lẽ là
những bức tranh trên tường, hay những thứ ngoài cửa sổ: cây cối, nhà cửa, các
công trình, mây trên trời – bất kỳ thứ gì ở rất xa. Chúng có điểm gì giống
nhau? Để chạm vào chúng, bạn phải lên kế hoạch, phải suy nghĩ và tính toán. Cho
dù chỉ là một nỗ lực nhỏ, thì bạn vẫn cần phải có chút nỗ lực nhỏ đó. Khác với
những thứ bạn thấy khi nhìn xuống, nhìn lên sẽ cho bạn thấy những thứ mà chúng
ta phải suy nghĩ và nỗ lực để có được.
Nghe có vẻ đơn giản – vì nó thực sự đơn giản như vậy
thôi. Nhưng đối với bộ não, sự khác biệt này là cánh cửa phân tách giữa hai
cách suy nghĩ khác nhau – hai phương thức hoàn toàn khác nhau để đối phó với thế
giới này. Trong não của bạn, thế giới bên
dưới được xử lý bạn một mớ các hóa chất – được gọi là các chất dẫn truyền
thần kinh – giúp bạn trải nghiệm sự thỏa mãn và thích thú với bất cứ thứ gì mà
bạn có ở ngay lúc này. Nhưng khi bạn ngẩng đầu lên nhìn thế giới bên trên, não của bạn sẽ dựa vào một hóa
chất khác – một phân tử đơn độc – không chỉ giúp bạn tiến về phía trước, ra khỏi
khu vực mà bàn tay có thể với tới, mà còn thúc đẩy bạn theo đuổi, kiểm soát, và
sở hữu thế giới ngoài tầm với của bạn. Nó thúc đẩy bạn tìm kiếm những thứ xa
xôi hơn, cả vật chất lẫn những thứ bạn không nhìn thấy được, như kiến thức,
tình yêu, và quyền lực. Dù đó là việc với qua phía bàn ăn bên kia để lấy hũ muối,
leo lên phi thuyền bay tới mặt trăng, hay lời cầu nguyện với thượng đế vượt qua
khỏi không gian và thời gian, thì loại hóa chất này luôn cho chúng ta quyền chỉ
huy trên mọi khoảng cách – dù là khoảng cách địa lý hay khoảng cách trí tuệ.
Các hóa chất bên
dưới – hãy gọi chúng là Ngay và Luôn – cho phép bạn trải nghiệm những thứ
trước mắt. Chúng cho phép bạn thưởng thức và tận hưởng mọi thứ, hay có thể là đấu
tranh và bỏ chạy, ngay lúc này. Hóa chất bên
trên thì khác. Nó khiến bạn khao khát những thứ mà bạn chưa có, và dẫn lối
bạn đi tìm những thứ mới mẻ. Nó thưởng cho bạn khi bạn nghe lời nó, và khiến bạn
khó chịu khi bạn không nghe theo nó. Nó là nguồn cội của sự sáng tạo, và ở xa
hơn trong quang phổ của nó, nó cũng là nguồn cội của sự điên rồ. Nó là chìa
khóa của sự nghiện ngập và con đường dẫn tới sự phục hồi; nó là phần sinh học
khiến cho người điều hành tham vọng hy sinh mọi thứ để theo đuổi thành công,
khiến cho những người diễn viên, doanh nhân và nghệ sĩ thành công tiếp tục phấn
đấu sau khi họ đã có đủ tiền bạc và danh tiếng mà họ mơ ước; và nó cũng khiến một
người vợ/chồng, vốn đã thỏa mãn với cuộc sống của họ, mạo hiểm tất cả mọi thứ để
có được ai đó khác khiến tim họ đập mạnh. Nó là nguồn gốc của sự ngứa ngáy
không thể chối bỏ khiến các nhà khoa học tìm kiếm lời giải thích và các triết
gia tìm kiếm trật tự, lý do và ý nghĩa.
Nó là lý do tại sao chúng ta nhìn lên trời để tìm Thượng
Đế và sự cứu chuộc; nó là lý do tại sao thiên đường thì ở trên còn trái đất lại
ở dưới. Nó là nguyên liệu để vận hành cỗ máy ước mơ của chúng ta; nó là nguồn gốc
sự tuyệt vọng khi chúng ta thất bại. Nó là lý do để chúng ta tìm kiếm và thành
công; là lý do để chúng ta khám phá và phồn vinh.
Nó cũng là lý do tại sao chúng ta không bao giờ hạnh
phúc quá lâu.
Đối với não của bạn, thứ phân tử đơn độc này là cỗ máy
đa mục đích vĩnh cửu, thúc giục chúng ta, thông qua hàng nghìn chuỗi phản ứng
hóa học thần kinh, để vượt lên trên niềm vui của việc chỉ tồn tại, để khám phá
vũ trụ của những điều có thể xảy ra trong trí tưởng tượng của chúng ta. Động vật
có vú, bò sát, chim, và cá đều có loại hóa chất này trong não chúng, nhưng
không có loài nào có nhiều hơn con người. Nó là một phước lành, cũng là một lời
nguyền, là động lực và là phần thưởng. Carbon, hydro, oxy, cộng với duy nhất một
nguyên tử ni-tơ, nó có cấu trúc đơn giản nhưng kết quả lại vô cùng phức tạp. Nó
là dopamine, và nó diễn giải toàn bộ câu chuyện về hành vi loài người.
Và nếu bạn muốn có nó ngay lúc này, nếu bạn muốn vận
hành nó, bạn có thể làm điều đó.
Hãy nhìn lên.
GHI
CHÚ TỪ CÁC TÁC GIẢ
Chúng tôi tập hợp trong cuốn sách này những thí nghiệm
khoa học thú vị nhất mà chúng tôi có thể tìm được. Tuy nhiên, một số phần sẽ là
suy đoán, đặc biệt là các chương sau. Thêm vào đó, ở một số phần chúng tôi sẽ
đơn giản hóa các tài liệu để dễ hiểu hơn. Bộ não là một thứ quá phức tạp đến mức
ngay cả nhà khoa học thần kinh xuất sắc nhất cũng phải đơn giản hóa nó để xây dựng
một mô hình não có thể hiểu được. Tương tự, khoa học là một mớ bùi nhùi. Đôi
khi các học thuyết này phản lại các học thuyết khác, và rất mất thời gian để
tìm xem kết quả nào mới là chính xác. Việc xem xét toàn bộ bằng chứng sẽ khiến
cho độc giả nhanh chóng chán, nên chúng tôi sẽ chọn lọc các nghiên cứu có ảnh
hưởng quan trọng nhất trong lĩnh vực này, và phản ánh sự đồng thuận một cách
khoa học – nếu có.
Khoa học không chỉ là một mớ bùi nhùi, đôi khi nó còn
quái dị nữa. Công cuộc nghiên cứu hành vi con người có thể được thực hiện dưới
các hình thức kỳ lạ. Không giống như việc nghiên cứu các hóa chất trong một ống
nghiệm hay thậm chí là nghiên cứu sự truyền nhiệm trong người sống. Các nhà
nghiên cứu não phải tìm ra cách khơi gợi các hành vi quan trọng trong môi trường
thí nghiệm – đôi khi là các hành vi nhạy cảm được điều khiển bởi các cảm xúc mạnh
như là sự sợ hãi, tham lam, ham muốn tình dục. Khi có thể, chúng tôi chọn các
nghiên cứu nhấn mạnh sự lạ lùng này.
Nghiên cứu về loài người dưới mọi hình thức đều khó
khăn. Không giống như ở trung tâm y tế - nơi mà một bác sĩ và một bệnh nhân hợp
tác với nhau để chữa bệnh. Trong trường hợp đó, họ sẽ chọn bất kỳ hình thức chữa
bệnh nào họ cho là sẽ hiệu quả tốt nhất, với mục đích duy nhất là làm cho bệnh
nhân khỏe hơn.
Ngoài ra, mục đích của việc nghiên cứu là để trả lời một
câu hỏi khoa học. Ngay cả khi các nhà khoa học làm việc chăm chỉ để giảm thiểu
nguy cơ cho các đối tượng thí nghiệm, khoa họ cũng phải được ưu tiên hàng đầu.
Đôi khi, việc tiếp cận các phương pháp điều trị thử nghiệm có thể cứu mạng người,
nhưng thường thì các đối tượng thí nghiệm phải chịu những rủi ro mà họ sẽ không
phải trải qua trong buổi trị liệu thông thường.
Tham gia vào các nghiên cứu, đối tượng thí nghiệm đã
hy sinh một phần sự an toàn của bản thân để tạo ra lợi ích cho người khác – những
người bệnh sẽ có một cuộc sống tốt hơn nếu nghiên cứu thành công. Họ cũng giống
như những lính cứu hỏa chạy vào đám cháy để cứu những người bị kẹt trong đó, họ
đã chọn lấy nguy hiểm về mình để giúp đỡ người khác.
Yếu tố quan trọng nhất đương nhiên là người tham gia
thí nghiệm cần phải biết chính xác họ đang làm gì điều gì. Nó được gọi là sự đồng
thuận có hiểu biết, và thường được trình bày dưới dạng tài liệu dài ngoằng giải
thích mục đích của nghiên cứu và liệt kê tất cả nguy cơ kèm theo. Nó là một
phương thức tốt, nhưng không hoàn hảo. Những người tham gia không phải lúc nào
cũng đọc kỹ nó, thậm chí nhất nó quá dài. Đôi khi nhà nghiên cứu bỏ qua phần
này khi mục đích của nghiên cứu bao gồm sự lừa dối. Tuy nhiên, nói chung là các
nhà khoa học sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo đối tượng thí nghiệm là những tình nguyện
viên sẵn lòng khi họ giải đáp bí ẩn của hành vi con người.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét