Thứ Năm, 11 tháng 8, 2022

The Molecule Of More - chương 1 (3)

 

TERTOSTERONE: LOẠI HÓA CHẤT NGAY & LUÔN CỦA SỰ HẤP DẪN TÌNH DỤC

Đêm mà Samantha mới gặp Shawn, cô ấy đang ở ngày thứ mười trong chu kỳ hàng tháng của mình. Điều này có nghĩa gì?

Testosterone điều khiển ham muốn tình dục ở cả nam và nữ. Đàn ông sản sinh nhiều testosterone – nó chịu trách nhiệm cho các đặc điểm nam tính, như là râu, các khối cơ trên cơ thể, và chất giọng trầm. Phụ nữ sản sinh lượng ít hơn trong buồng trứng của họ. Trung bình, phụ nữ có lượng testosterone nhiều nhất vào ngày 13 và 14 của chu kỳ kinh nguyệt. Đó là khi trứng rụng khỏi tử cung, và cơ hội thụ thai cao nhất. Mức độ này cũng khác nhau tùy theo ngày và tùy theo thời điểm trong ngày. Một số phụ nữ sản sinh nhiều testosterone vào buổi sáng, số khác vào buổi trưa hay tối. Tình trạng của mỗi người mỗi khác; một số phụ nữ còn sản sinh nhiều testosterone hơn đàn ông. Testosterone có thể được dùng như một loại thuốc. Khi các nhà khoa học ở Procter & Gamble (nhà sản xuất nước hoa Old Spice và tã giấy Pampers) thoa gel testosterone lên da phụ nữ, họ sẽ quan hệ tình dục nhiều hơn. Không may là một số người sẽ mọc râu, có giọng trầm, và còn gặp chứng hói đầu ở nam giới, nên thứ gel được gọi là “Viagra nữ” chưa bao giờ được Cục Thực Phẩm & Thuốc cấp phép ở Mỹ.

Helen Fisher, một nhà nhân chủng học ở Đại Học Rutgers và trưởng cố vấn khoa học cho trang web hẹn hò Match.com, đã chỉ ra rằng loại động cơ tình dục đến từ testosterone cũng giống như những động cơ tự nhiên khác như cơn đói. Khi ai đó đói, mọi loại thức ăn đều có thể thỏa mãn cảm giác thèm ăn của người đó. Tương tự, khi ai đó ham muốn tình dục do testosterone điều khiển, ham muốn này đơn giản là về tình dục, chứ không phải về tình dục với ai đó cụ thể. Trong nhiều trường hợp, nhất là ở người trẻ, gần như là ai-cũng-được. Và nó cũng không phải một loại ham muốn quá mức. Người ta chẳng thể chết vì ham muốn tình dục được. Testosterone không khiến họ tự tử hay ám sát người khác – khác với việc bị tình yêu làm cho choáng ngợp dưới sự dẫn dắt của dopamine.

Shawn lau sạch tấm gương trong căn phòng tắm đầy hơi nước, những ngón tay anh vuốt dọc theo mớ tóc đen, mỉm cười. “Được rồi đây”, anh nói.

“Khoan, đợi đã.”, Samantha nói. Cô ấy tém mấy ngọn tóc trước trán anh, “Thế này thì đẹp trai hơn.”

“Và…”

“Xuống nào, chàng trai,” Samantha nói, và cô hôn nhẹ lên má anh.

 

DOPAMINE ĐƯA BẠN LÊN GIƯỜNG … VÀ CHEN LÊN THEO

Từ sự dự đoán đầy phấn khởi, đến niềm khoái cảm thể xác từ sự thâm mật, các giai đoạn của tình dục đã tóm lược các giai đoạn của tình yêu: tình dục chính là tình yêu được tua nhanh. Tình dục được bắt đầu bằng ham muốn, một hiện tượng sản sinh dopamine được điều khiển bởi hormone testosterone. Được bắt đầu bằng sự kích thích – một loại cảm xúc hướng về phía trước, mang tính chất của dopamine. Khi bắt đầu có sự tiếp xúc thể xác, bộ não chuyển quyền kiểm soát cho N&L để tạo ra khoái cảm đến từ trải nghiệm xúc giác, chủ yếu là endorphins. Sự viên mãn của hành động – cực khoái, chủ yếu là trải nghiệm ngay và luôn, với endorphins và các chất dẫn truyền thần kinh loại N&L khác, chúng cùng nhau làm việc để đè dopamine xuống.

Chuyển biến này được camera chụp lại khi đàn ông và phụ nữ ở Phần Lan mang máy scan não và được kích thích cực khoái. Máy scan chỉ ra rằng cơn cực khoái tình dục liên quan tới sự suy giảm hoạt động trong phần não trước trán, bộ phận sản sinh dopamine của não bộ chịu trách nhiệm chính cho việc hạn chế có chủ ý đối với các hành vi. Sự nới lỏng kiểm soát này cho phép thúc đẩy các hoạt động cần thiết của N&L để đạt cực khoái. Đối tượng thí nghiệm dù là nam hay nữ cũng không quan trọng. Hầu như không có ngoại lệ nào, não bộ của chúng ta luôn có chung một phản ứng với cực khoái: tắt dopamine, mở N&L.

Đó là cách mà mọi thứ vận hành. Nhưng, cũng như người ta hay gặp khó khăn để chuyển tiếp từ tình yêu đam mê sang tình yêu đồng hành, nhưng người đang bị dopamine điều khiển sẽ cảm thấy khó khăn trong việc để cho N&L lên ngôi trong quá trình quan hệ tình dục. Có nghĩa là, những người có mức độ dopamine cao đôi khi cảm thấy vô cùng khó khăn để ngừng suy nghĩ và tận hưởng cảm giác đến từ sự thân mật – nghĩ ít đi và cảm nhận nhiều hơn

Trong khi các chất dẫn truyền thần kinh N&L giúp chúng ta trải nghiệm thực tế - và thực tế trong tình dục thì rất mãnh liệt – thì dopamine lại lơ lửng phía trên thực tế. Nó luôn gợi lên suy nghĩ về những thứ tốt hơn. Hơn nữa, nó còn cho chúng ta quyền kiểm soát thứ thực tế thay thế đó. Những thế giới tưởng tượng đó có thật hay không đều không quan trọng. Dopamine luôn có thể khiến chúng ta đuổi theo những bóng ma.

Đụng độ tình dục (sexual encounter), đặc biệt mà với những người đang trong một mối quan hệ nghiêm túc, chính là nạn nân của những bóng ma dopamine này. Một cuộc khảo sát 141 phụ nữ đã chỉ ra rằng 65% trong số họ mơ mộng trong khi đang giao hợp, họ mơ mộng về một người khác hoặc làm điều gì đó hoàn toàn khác. Những nghiên cứu khác cho ra kết quả là 92%. Đàn ông cũng mơ mộng về tình dục nhiều như phụ nữ, và khi họ càng quan hệ nhiều, họ càng mơ mộng nhiều hơn.

Thật là trớ trêu khi những phản ứng não bộ cho chúng ta năng lượng và động lực mà chúng ta cần để lên giường với người bạn tình lý tưởng, sau đó là chen ngang vào quá trình chúng ta tận hưởng niềm vui. Một phần của nó bao gồm sự mãnh liệt của trải nghiệm. Quan hệ tình dục lần đầu tiên thì mãnh liệt hơn nhiều so với quan hệ tình dục lần thứ một trăm – đặc biệt là tình dục với cùng một người. Nhưng cực điểm của trải nghiệm – cực khoái – hầu như luôn đủ mãnh liệt để đẩy một con người hay mơ mộng nhất vào thế giới thực N&L.

TẠI SAO MẸ LẠI MUỐN CHÚNG TA CHỜ ĐỢI ĐẾN LÚC KẾT HÔN

Dù sự thay đổi văn hóa đã khiến cho quan điểm này trở nên lạc hậu đối với một số người, thì vẫn còn nhiều bà mẹ (và những người cha lo lắng) khuyến khích con gái mình nên “giữ gìn trước hôn nhân”. Điều này là một phần trong việc giáo dục đạo đức và tôn giáo, nhưng, liệu có ích lợi nào trong việc chờ đợi này dựa trên hóa học thần kinh không?

Testosterone và dopamine có một mối quan hệ đặc biệt. Trong giai đoạn tình yêu đam mê, testosterone là N&L duy nhất mà dopamine không chèn ép. Thật ra, chúng kết hợp với nhau để tạo thành một vòng phản hồi – một cỗ máy động lực bất diệt thúc đẩy cảm xúc lãng mạn của chúng ta. Tình yêu đam mê thường làm tăng ham muốn tình dục. Testosterone tăng tốc ham muốn này. Ham muốn tăng lên sau đó lại khiến cho tình yêu đam mê tăng lên. Vì thế, chống lại sự thỏa mãn tình dục thực sự nâng cao đam mê – dĩ nhiên điều này không kéo dài vĩnh viễn, và cũng cần phải có sự hy sinh to lớn, nhưng hiệu quả là có thật. Do đó, chúng ta đã tìm được lời giải thích trên phương diện hóa học cho ít nhất một phần nào của cơ sở các hành vi mà chúng ta thấy hiện nay. Chờ đợi giúp kéo dài giai đoạn thú vị nhất của tình yêu. Cảm giác vui buồn lẫn ngọt của khoảng cách và sự chối từ là vũ khí tối thượng cho các phản ứng hóa học.

Đam mê bị hoãn lại chính là đam mê trường tồn. Nếu người mẹ muốn con gái mình kết hôn, thổi phồng ý nghĩa của đam mê là một cách tốt. Dopamine thường bị dập tắt đi các ảo tưởng trở thành thực tế, và dopamine chính là loại hóa chất điều khiển tình yêu lãng mạn. Vậy thì cái gì sẽ khiến mức dopamine được nâng cao hơn nữa: đồng ý quan hệ tình dục, hay giữ gìn cho tương lai xa hơn? Mẹ đã biết trước đáp án từ lâu – trong khi chúng ta bây giờ mới hiểu được tại sao lại thế.

 

Shawn hơi lên cân, nhưng Samantha cảm thấy anh ấy hấp dẫn hơn bao giờ hết. Shawn cũng nghĩ rằng Samantha đẹp hơn bao giờ hết. Ngay cả khi anh đánh giá cao nhan sắc của cô khi cô ăn diện, nhưng anh lén nói với bạn bè mình rằng trong mắt anh, cô quyến rũ nhất là cô thức dậy trong mớ tóc rối, không trang điểm và mặc cái áo thun cũ từ thời đại học của anh. Sau đó, họ phải nhỏ giọng nói chuyện với nhau, để tranh thủ thêm vài phút khi con họ còn ngủ, vì mỗi sáng, khi được ở một mình không bị quan sát, là một khoảnh khắc hiếm hoi mà họ có thể tận hưởng việc ở bên nhau.

Samantha đã học được cách giúp Shawn vượt qua sự bất an giữ anh lại nơi làm việc, và anh cũng tìm ra thời gian rảnh rỗi để giúp đỡ cô, nên cô có thể theo đuổi bằng thạc sĩ của mình. Nhưng họ càng lúc càng yêu thích việc được ở bên nhau. Đôi khi họ không cần nói gì cả, hồi xưa họ sẽ cảm thấy điều này thật là kì lạ - còn bây giờ thì họ cảm thấy thật dễ chịu. Samantha nhớ cái đêm mà Shawn chạm vào cô, vuốt ve hông cô, rồi rụt tay lại. Cô nghe tiếng anh lật người lại rồi tạo ra loại âm thanh mà anh luôn làm trước khi chìm vào giấc ngủ.

“Sao vậy?” cô hỏi.

“Không có gì,” Shawn nói. “Chỉ để chắc chắn rằng em ở đó.”

 

Dopamine có biệt danh là “phân tử của sự vui vẻ” dựa trên các thí nghiệm với thuốc phiện. Thuốc phiện khiến cho mạch hoạt động của dopamine phát sáng, và các đối tượng thí nghiệm trải nghiệm cảm giác hưng phấn. Trông có vẻ đơn giản, cho đến khi các nghiên cứu khác được thực hiện với những phần thưởng tự nhiên – ví dụ như với thức ăn – cho kết quả rằng chỉ những phần thưởng không đoán trước được mới thúc đẩy sản sinh dopamine. Phản ứng dopamine không phải là dành cho phần thưởng, mà là dành cho lỗi dự đoán phần thưởng: kết quả của phép tính phần thưởng thực tế trừ đi phần thưởng dự đoán. Đó là lý do tại sao ái tình không tồn tại vĩnh cửu. Khi chúng ta rơi vào lưới tình, chúng ta nhìn chăm chăm nhìn vào tương lai hoàn hảo với sự hiện diện của người chúng ta yêu. Đó là một tương lai được dựng lên bằng trí tưởng tượng trong cơn sốt – thứ mà sẽ vụn vỡ ngay khi thực tế tự đánh giá lại chính nó sau mười hai đến mười tám tháng. Sau đó thì sao? Trong nhiều trường hợp, đây là dấu chấm hết. Mối quan hệ sẽ kết thúc, và cuộc tìm kiếm cảm giác hồi hộp từ dopamine lại bắt đầu lại từ đầu. Trong trường hợp khác, tình yêu đam mê sẽ chuyển mình thành một thứ lâu dài hơn. Nó có thể trở thành tình yêu đồng hành, thứ tình cảm có lẽ không hồi hộp như cái cách mà dopamine hoạt động, nhưng nó có quyền năng để tạo ra sự hạnh phúc – một thứ hạnh phúc lâu dài dựa trên các chất dẫn truyền thần kinh N&L như oxytocin, vasopressin, và endorphin.

Giống như những ám ảnh cũ kỹ ưa thích của chúng ta – các nhà hàng, cửa hiệu, thậm chí là các thành phố. Sự yêu mến của chúng ta đối với chúng đến từ niềm vui khi chúng ta ở trong hoàn cảnh quen thuộc: bản chất có thật và những tính chất vật lý của nơi chốn đó. Chúng ta yêu thích sự quen thuộc không phải vì nó có thể sẽ trở thành thứ gì đó, mà bởi vì nó chính là thứ gì đó. Dopamine, chất dẫn truyền thần kinh có mục đích tối đa hóa các phần thưởng trong tương lai, thúc đẩy chúng ta đặt bước lên con đường tìm kiếm tình yêu. Nó nâng cao khao khát của chúng ta, thắp sáng trí tưởng tượng của chúng ta, và kéo chúng ta vào một mối quan hệ đầy hứa hẹn rực rỡ. Nhưng đối với tình yêu, thì dopamine chỉ là nơi bắt đầu, không phải nơi kết thúc. Nó chẳng bao giờ thỏa mãn. Dopamine chỉ có thể nói, “nhiều hơn nữa!”.

>>> Chương 2 (1)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét