Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2022

How Pleasure Works - chương 7 (3)

 

CHUẨN BỊ CHO ĐIỀU TỒI TỆ NHẤT

Hãy tạm đặt các tác phẩm hư cấu qua một bên và xem xét một câu hỏi khác: tại sao các loài động vật khi còn nhỏ, bao gồm cả loài người, hay chơi trò đánh nhau? Tại sao trẻ nhỏ vui thích khi vật lộn, đấm nhau và vật nhau xuống đất? Đây không chỉ là ham muốn luyện tập cơ bắp; nếu thế thì chúng sẽ hít đất hay ngồi xuống đứng lên là được. Đây cũng không phải bạo dâm và khổ dâm. Khoái cảm đến từ việc đánh nhau, không phải từ việc bị thương hay làm bị thương người khác.

Đáp án cho câu đố này là chơi trò đánh nhau là một dạng thực hành. Đánh nhau là một kỹ năng cần thiết, và thực hành sẽ khiến cho bạn giỏi hơn -  nếu bạn đánh nhau nhiều thì bạn sẽ giỏi đánh nhau. Nhưng nếu bạn thua một trận đánh, bạn sẽ bị tàn tật hay bị giết, và ngay cả người chiến thắng cũng bị gẫy ngón tay, dập mũi, và rất đau đớn. Làm sao để có thể đạt được phần lợi ích mà không phải chịu phần tổn phí? Đáp án thông thái chính là các con vật thân thiết với nhau như anh em hay bạn bè có thể dùng nhau để cải tiến kỹ năng đánh nhau nhưng đủ kềm chế để không ai bị thương. Đây là lý do tại sao chúng ta tiến hóa để thích chơi trò đánh nhau.

Nói chung, chơi là một cách thực hành an toàn. Bạn càng làm thứ gì nhiều thì bạn sẽ càng tiến bộ. Nhưng trải nghiệm thực tế thì tốn phí, nên người ta sẽ nghiêng về hướng dùng cách phương thức an toàn để đặt bản thân mình vào những tình huống liên quan đến thể chất, xã hội và cảm xúc nhất định. Thể thao là trò chơi thể chất, các trò chơi điện tử là trò chơi trí tuệ, và các câu chuyện và mơ mộng là trò chơi xã hội, qua đó chúng ta khám phá ra các tình huống mới một cách gián tiếp và an toàn.

Hầu hết các trò chơi diễn ra trong đầu của chúng ta, và điều này giúp chúng ta lý giải sự khao khát với các tiểu thuyết hư cấu gây phẫn nộ. Cũng như chơi trò đánh nhau giúp chúng ta đặt mình vào tình huống nguy hiểm nếu chúng là hiện thực, thì các tác phẩm tưởng tượng thường đưa chúng ta vào tình huống có các chi tiết không vui, đôi khi khá tồi tệ, nếu chúng xuất hiện trong thế giới thật. Như tác giả truyện kinh dị Stephen King đã từng nói, chúng ta tạo ra những thứ kinh hoàng trong tưởng tượng để giúp bản thân xử lý với những thứ tồn tại thật; đây là “cách đối phó với những vấn đề khủng khiếp của một trí óc mạnh mẽ”.

Vì thế, chúng ta nghiêng về những kịch bản tồi tệ nhất. Các chi tiết cụ thể thì không quan trọng lắm. Chúng ta thích phim xác sống không phải vì chúng ta cần chuẩn bị cho sự trỗi dậy của xác sống. Chúng ta cũng không lên kế hoạch xem phải làm gì nếu lỡ giết cha mình và cưới mẹ mình. Nhưng những tình huống kỳ quặc như vậy là công cụ để thực tập trước cho những tình huống tồi tệ, chúng giúp chúng ta chuẩn bị tinh thần trong những lúc cuộc đời trở nên bế tắc. Từ góc nhìn này, phim xác sống không hấp dẫn vì xác sống, mà là vì bối cảnh xác sống là một cách hay ho để mô tả câu chuyện một người bị tấn công bởi người lạ và bị phản bội bởi người yêu. Đây mới là thứ thu hút chúng ta, phần ăn não chỉ là một chi tiết đính kèm theo thôi.

Phim kinh dị chỉ là một cách để thực tập. Có nhiều người tránh nó, giống như việc có nhiều người không bao giờ chơi trò đánh trận giả. Nhưng cúng có nhiều cách khác để chuẩn bị cho tình huống tồi tệ nhất, và chúng ta có thể chọn loại thuốc độc mà mình muốn. Có thể bạn không thích Sát Thủ Lưỡi Cưa phần 3, nhưng bạn thích xem khía cạnh khác của sự mất mát bằng các xem Tình Yêu và Điều Kiện (mẹ mất vì ung thư) hay The Sweet Hearafter (trẻ em, xe buýt đưa rước, vách đá).

Hoặc bạn có thể dừng lại để trố mắt nhìn những vụ tai nạn trên đường cao tốc. Phó bản này đã được Plato dự đoán trước. Trong cuốn Cộng Hòa, ông đã kể về Leontius – người đã đi bộ đến Athens và nhìn một đống xác chết của những người mới bị hành quyết. Ông ta muốn nhìn chúng, nhưng quay mặt đi, đấu tranh với chính mình, và cuối cùng, ông ta chạy về phí đống xác chết và nói với đôi mắt của mình: “Nhìn đi, đồ độc ác, đi mà nhìn cái cảnh mà mày thấy đẹp đi!” Các xác chết thì hoàn toàn thực tế, nhưng chúng an toàn khi nhìn ở một khoảng cách xa, và thôi thúc nhìn chúng cũng giống như thôi thúc thúc đẩy chúng ta đến với sự tưởng tượng máu me và chết chóc.

Paul Rozin đã bàn về các trường hợp khác mà trong đó, chúng ta sẵn sàng tiếp xúc với những cơn đau có kiểm soát liều lượng. Chỉ có loài người mới có khoái cảm từ việc ăn gia vị như ớt và uống những thứ như cà phê. Bước chân vào một bồn tắm nóng hổi, hay vào phòng xông hơi, chịu đựng cơn buồn nôn và sự sợ hãi trên tàu siêu tốc, hoặc tự chuốc lấy nỗi đau thể xác nhẹ, như việc ấn lưỡi vào cái răng bị đau hay dùng tay đè nhẹ lên chỗ mắt cá chân bị bong gân.

Liệu có thể giải thích tất cả “chứng khổ dâm lành tính” này như thể một loại thực tập an toàn không? Có lẽ là không – chúng ta khó lòng mà hiểu được tại sao mình lại cần thực hành ăn thức ăn cay hay tắm nước nóng. Những trường hợp mà Rozin nhắc đến có thể giải thích theo một cách thực dụng hơn, giống như một câu chuyện cười tệ hại về một anh chàng cứ đập đầu mình vào bức tường; khi hỏi tại sao anh ta làm như thế, anh ta nói rằng “Vì không làm như vậy nữa thì thấy thật là thoải mái.” Từ một số ví dụ đến từ Rozin, nỗi đau đầu tiên sẽ là xứng đáng vì nó dẫn tới khoái cảm về sau. Chúng ta có thể tiến hóa để thích nỗi đau đớn khi bước vào một bồn tắm nóng hổi, vì sau đó chúng ta luôn được vui vẻ khi nhiệt độ về đúng mức.

 

 

KHỔ DÂM KHÔNG QUÁ LÀNH TÍNH

Chúng ta vẫn chưa xem xét đến những người tham gia vào chủ nghĩa khổ dâm trung thực với Chúa, những người muốn bị người khác đánh đập, tra tấn và làm nhục. Câu chuyện này khá bất thường, và cách chúng ta giải thích cho những người thích xem Thứ Sáu ngày 13 và ăn món Ớt cấp độ 5 không thể áp dụng trong trường hợp này.  

Có nhiều khả năng có thể dùng để giải thích ở đây. Nhiều người khổ dâm bị chán nản cuộc sống, họ quá quen với những điều tầm thường xung quanh họ đến mức chỉ khi lượng adrenaline của họ tăng lên do bị đau đớn và sợ hãi, thì họ mới có thể cảm thấy thích thú. Hoặc là, trong trường hợp tự hại hay tự cắt xẻo bản thân, đó có thể là dấu hiệu cảnh báo sự đau khổ, rằng họ đã đủ tuyệt vọng để tự tổn hại thân thể mình. Hoặc có thể, như một số người đã suy đoán, có một hình thức cảm nhận kỳ lạ ở đây, nỗi đau sẽ dẫn đến việc sản sinh opium để giảm đau, và theo thời gian, một số người sẽ đạt được khoái cảm từ opium thay vì sự đau đớn từ bản thân nỗi đau. Đây là phiên bản cực đoan của việc tắm bồn nước nóng.

Hoặc đây có thể là một hình thức tự trừng phạt bản thân. Ham muốn trừng phạt được phát triển từ rất sớm và là đặc tính chung. Trong một số nghiên cứu gần đây mà tôi đã thực hiện cùng với nhà tâm lý học Karen Wynn và Kiley Hamlin, chúng tôi đã phát hiện ra rằng trẻ em trước sinh nhật hai tuổi sẽ trừng phạt (bằng cách lấy thức ăn đi khỏi) một người đã lấy cắp trái banh từ một người khác. Và có nhiều nghiên cứu trong phòng thí nghiệm và trong đời thực cho thấy rằng người lớn sẽ thực hiện thứ gọi là trừng phạt vị tha. Họ sẽ hy sinh thứ gì đó của bản thân, như tiền bạc, để trừng phạt kẻ bất lương. Freud cho rằng khổ dâm là chủ nghĩa bạo dâm hướng vào bên trong chính mình; ý tưởng ở đây cũng tương tự như vậy — có lẽ khổ dâm nghiêm trọng là hình phạt hướng về bản thân.

Một ví dụ hư cấu cho chuyện này là con gia tinh Dobby trong loạt truyện Harry Potter. Nó tự hại chính mình mỗi khi nó làm điều gì đó sai trái: “Ôi không, không, thưa ngài, không… Dobby sẽ phải trừng phạt bản thân một cách đau đớn nhất vì đã đến gặp ngài, thưa ngài. Dobby sẽ phải bịt tai trước cửa lò vì điều này.” Dù vậy, điều này không chỉ tồn tại ở tiểu thuyết hư cấu. Trong một nghiên cứu xuất sắc, những sinh viên đại học được mời đến để tự sốc điện chính mình bằng cách vặn một cái nút. Kết quả rất thú vị: cường độ cú sốc điện sẽ tăng lên nếu các sinh viên được yêu cầu nhớ lại một tội lỗi nào đó của bản thân – một điều sai trái mà họ đã làm trong đời, trước khi kết nối vào máy.

Một điểm giống nhau giữa chứng khổ dâm nghiêm trọng và khổ dâm bình thường là bạn cần phải kiểm soát mức độ đau đớn. Những người yêu thích thức ăn cay cần phải nắm được thông tin về thứ đang ở trong miệng mình; những người hâm mộ các bộ phim kinh dị được tự do lựa chọn phim và tự do nhắm tịt mắt lại hoặc quay đầu đi. Và trong chủ nghĩa bạo-khổ dâm, người M sẽ bắt buộc phải có một dấu hiệu mang ý nghĩa “dừng lại” và người S phải lập tức phản ứng. “Dấu hiệu” này, một cách hoàn toàn hợp lý, có thể được gọi là “từ an toàn”.

Vì thế, triết gia người Pháp Gilles Deleuze có thể đã đúng một phần nào đó khi ông nhấn mạnh rằng trọng điểm của khổ dâm không hẳn là nỗi đau và sự sỉ nhục, mà nó còn là về sự hồi hộp và ảo tưởng. Kiểm soát là một việc quan trọng, và điều này là thứ khiến cho khoái cảm khổ dâm rất khác so với khoái cảm thông thường. Trong một thảo luận gây tranh cãi, tác gia Daniel Bergner mô tả một người mua ngựa tên là Elvis đã tự nguyện bị phết mật ong và gừng lên thân mình, trói bản thân vào một cái trụ, rồi tự nướng mình trên một đống lửa trong suốt ba tiếng rưỡi đồng hồ. Điều này gây đau đớn nghiêm trọng. Dù vậy, tôi cá rằng, nếu Elvis thức dậy vào buổi sáng, ra khỏi giường, rồi vấp ngón chân vào cột giường, anh ta sẽ chẳng thích thú gì, vì anh ta đâu có chọn bị như vậy.

Bài kiểm tra tối thượng là việc phải đi đến nha sĩ. (Điểm khác biệt giữa nha sĩ và kẻ bạo dâm là gì? Những cuốn tạp chí mới hơn.) Một bài viết về chủ nghĩa bạo-khổ dâm kể về một người vị phụ nữ có nhu cầu cao về nỗi đau đớn khi chơi trò SM với bạn trai mình, nhưng cô ấy ghét phải đi nha sĩ. Người bạn trai cố gắng thuyết phục cô hãy xem việc đi kiểm tra răng giống như một chuyến phiêu lưu khổ dâm đầy khêu gợi, nhưng đã thất bại. Đi nha sĩ thì đương nhiên là phải bị đau, đây là điều không thể kiểm soát được – và cô ấy thì không muốn điều này.

MƠ MỘNG

Trí óc luôn lang thang khắp nơi. Khi chúng ta không ý thức, chúng ta nghiền ngẫm quá khứ, lên kế hoạch cho kỳ nghỉ dưỡng, nhận các giải thưởng một cách khiêm tốn, chiến thắng các cuộc tranh luận, làm tình, và cứu thế giới. Khó mà tính được lượng thời gian chính xác mà chúng ta dành cho loại hoạt động này trong cả cuộc đời chúng ta, nhưng có một hệ thống các nghiên cứu được thực hiện vào 30 năm trước, trong đó mọi người nghe được một tiếng bíp theo trong một thời điểm gần như ngẫu nhiên trong ngày và người ta yêu cầu họ ghi lại những gì họ đang làm khi tiếng bíp vang lên. Và họ dùng hơn phân nửa thời gian tỉnh táo để làm đủ loại mơ mộng.

Một nghiên cứu dùng fMRI gần đây đã nghiên cứu sâu hơn, các nhà nghiên cứu quan sát quá trình kích hoạt của não khi đối tượng thí nghiệm thực hiện một nhiệm vụ lặp đi lặp lại. Họ tìm thấy một mạng lưới các vùng não được kích hoạt khi người ta nói rằng tâm trí họ đang lang thang và kết luận rằng phần não hoạt động khi trí óc lang thang này là một trạng thái mặc định. Nó chỉ tắt đi khi người ta làm việc gì đó đòi hỏi sự tập trung có ý thức.

Mơ mộng bao gồm cả việc sáng tạo ra những thế giới tưởng tượng. Bạn có thể tưởng tượng bản thân đang ở trong rừng hay đang bước đi trên bãi biển hay đang bay lượn. Lúc này chúng ta là những nhà thiết kế. Chúng ta cũng đóng vai đạo diễn và biên kịch, để lấp đầy thế giới tưởng tượng, chúng ta tạo ra những nhân vật tưởng tượng– những người tương tác với chúng ta như thể họ thực sự là những người khác. Một phiên bản cực đoan của việc này là chứng hoang tưởng, trong đó việc tạo ra những nhân vật khác không phải do bệnh nhân tự nguyện, và bệnh nhân tin rằng những nhân vật này thực sự là những thực thể thực sự tồn tại như ác quỷ, người ngoài hành tinh, hay CIA. Nhưng thông thường thì người ta nắm quyền kiểm soát những nhân vật này và biết rằng chúng tự sinh ra, và những người có năng khiếu diễn thuyết thi thoảng lại thực hành năng khiếu này bằng cách trò chuyện với những người không thực sự có mặt ở đó.

Đôi khi một nhân vật tưởng tượng cụ thể nào đó cứ quẩn quanh chúng ta, vốn là một nhân vật nhất thời bỗng trở thành một nhân vật thường xuyên xuất hiện. Khi việc này xảy ra ở trẻ em, chúng ta mô tả những “người” này như những người bạn tưởng tượng hay người quen tưởng tượng. Nhà tâm lý học Marjoirie Taylor đã nghiên cứu hiện tượng này nhiều hơn bất kỳ ai, và bà ấy đã chỉ ra rằng, ngược lại với suy nghĩ thông thường rằng trẻ em có những người bạn tưởng tượng là những đứa thất bại, cô đơn, và hơi tâm thần, trên thực tế, trẻ em có người bạn tưởng tượng có xu hướng thông thạo hành vi xã hội hơn những đứa trẻ không có. Và chúng không hề bị ảo tưởng. Chúng hoàn toàn hiểu rằng những nhân vật này chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của chúng.

Người lớn thì không thường có những người bạn tưởng tượng tồn tại trong thời gian dài, mặc dù đúng là họ vẫn có – Taylor phát hiện ra rằng những nhà văn viết sách với những nhân vật tồn tại trong thời gian dài đã nói rằng những nhân vật này tự có ý chí của riêng họ và tự quyết định số phận của chính họ theo ở một mức độ nào đó.

MƠ MỘNG CÓ THỂ cho chúng ta nhiều loại khoái cảm. Sự kiểm soát tuyệt đối của chúng ta khiến cho việc mơ mộng trở thành một nơi lý tưởng để chúng ta thực hiện các vở kịch đau khổ mà chúng ta đã đề cập lúc trước. Nhiều người mơ mộng là người khổ dâm. Người ta hay tưởng tượng đến tình huống tồi tệ nhất: sự thất bại, bị sỉ nhục, cái chết của người yêu. Và cũng có những khoái cảm đơn giản hơn đến từ việc mô phỏng thế giới thực. Khi mơ mộng, chúng ta sản xuất các bộ phim tư nhân trong đầu trong đó chúng ta đóng vai chính – với kinh phí không giới hạn, tự do tuyển chọn diễn viên, những hiệu ứng tuyệt vời, và không có cảnh nào phải che đậy.

Dù vậy, điều này dấy lên một câu hỏi. Nếu mơ mộng tốt đẹp như vậy thì tại sao chúng ta phải rời khỏi nhà? Tạo sao chúng ta phải tìm những khoái cảm tưởng tượng khác và những khoái cảm có thật khác?

Điểm yếu thứ nhất của việc tự tưởng tượng là chúng ít rõ ràng hơn hơn những thứ có thật. Hãy cố hết tưởng tượng cảm giác cắn phải lưỡi của mình. Giờ thì cắn thử xem. Thấy chưa? Những hình ảnh thật trên màn hình có thể kích thích tình dục, sự sợ hãi, hay sự ghê tởm với cường độ mà việc tự tưởng tượng không thể đạt tới.

Điểm yếu thứ hai là trong bộ phim mà tôi tưởng tượng ra, tôi là đạo diễn và biên kịch. Và tin buồn là tôi không phải đạo diễn giỏi, cũng không phải biên kịch xuất sắc. Steven Spielberg và Pedro Almodovar có thể đạo diễn những bộ phim tốt hơn tôi nhiều; và anh em nhà Coen là những biên kịch giỏi hơn tôi. Shakespeare có thể viết những vở kịch hay hơn. Họ có thể tạo ra nhiều ảo tưởng hay ho cho tôi mà tôi không đủ sáng tạo để tạo ra cho chính mình. Hay những màn tương tác hấp dẫn giữa người và người. Hay thậm chí là một số trải nghiệm khổ dâm phù hợp hơn.

Điểm yếu thứ ba của việc mơ mộng là chúng thiếu giới hạn. Như nhà trị liệu tâm lý George Ainslie đã nói, việc mơ mộng bị “thiếu hụt sự quý hiếm”. Điều này đã làm mất khả năng khổ dâm của mơ mộng, vì người ta không bao giờ bị bất ngờ một cách khó chịu. Nó cũng xóa bỏ thú vui của việc mô phỏng thế giới thực, vì khoái cảm trong thế giới thực đến từ việc khó kiểm soát, còn khi mơ mộng thì bạn hoàn toàn có thể kiểm soát được. Bạn bất lực; tất cả thất bại của bạn đến từ việc bạn chọn bị thất bại, vậy thì thắng có ý nghĩa gì đâu?

Chi tiết được đánh giá cao trong một tập phim kinh điển của Twilight Zone, trong đó một tên côn đồ hung bạo chết và thấy mình ở một nơi mà mọi điều ước của anh ta đều được thỏa mãn. Anh ta bị sốc vì được lên thiên đường và lần đầu tiên trong đời cảm thấy thật tuyệt vời. Nhưng sau một tháng, anh ta bực bội và chán nản, nói với người hướng dẫn mình rằng: “Tôi không có hợp với thiên đường, ông thấy không? Tôi muốn đi tới nơi khác.” Người hướng dẫn trả lời: “Tại sao anh lại cho rằng bản thân đang ở thiên đường hả ngài Valentine? Đây là nơi kia kìa.” Và phá ra cười điên cuồng.

Vì vậy, mơ mộng thì ngược lại với nằm mơ khi ngủ, vì trong giấc mơ thì thường bạn không kiểm soát được. Điều này có nghĩa là một giấc mơ đẹp thì sẽ khiến bạn vui vẻ hơn khi mơ mộng, và ác mộng thì thực sự vô cùng tồi tệ.

Có nhiều thứ mà bạn có thể chỉnh sửa sự mơ mộng của mình. Triết gia Jon Elster chỉ ra rằng người ta có thể mơ mộng với bạn bè của mình. Điểm cộng ở đây là người bạn của bạn có thể nghĩ ra những tình huống mới mẻ, nhưng lợi thế thực sự của việc này là người bạn đó sẽ tạo ra tình huống ràng buộc. Khi bạn phải cạnh tranh với các lợi ích cũng như ham muốn của người khác, loại ràng buộc này có thể đẩy khoái cảm lên cao hơn.

Và bạn cũng có thể đắm mình trong thế giới ảo, từ thế giới vật lý đơn giản của trò chơi mô phỏng đua xe hoặc lái máy bay, đến các vũ trụ xã hội toàn diện của Second Life hoặc World of Warcraft. Việc này có thể được xem như một dạng thức nâng cao của mơ mộng: khi bạn là một nhân vật trong thế giới ảo, nhưng thế giới này có ràng buộc, và bạn không luôn có được thứ mà bạn muốn. Bạn cũng có thể hưởng lợi từ những tưởng tượng của người khác – có những trải nghiệm có sẵn trong Second Life mà tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chính mình sẽ trải qua.

Những thế giới như vậy càng lúc càng phổ biến và to lớn hơn nhiều quốc gia. Có nhiều người bỏ hầu hết thời gian khi thức giấc của mình vào chúng, và tôi nghi ngờ rằng điều này sẽ còn phổ biến hơn khi công nghệ phát triển. Một nhà tâm lý học mà tôi quen biết đã từng yêu cầu một trợ lý nghiên cứu của cô ấy thử chơi một thế giới như vậy và báo cáo xem nó như thế nào, mọi người ở đó hành xử ra sao. Người trợ lý nghiên cứu không quay lại, cô ấy thích thế giới ảo hơn là thế giới thực.

Trí tưởng tượng có thể thay đổi mọi thứ. Nó tiến hóa để giúp chúng ta lên kế hoạch tương lai và lý giải tâm trí người khác, nhưng hiện tại, chúng ta dùng trí tưởng tượng để đạt được khoái cảm. Chúng ta có thể tham gia vào những trải nghiệm ảo còn hay ho hơn trả nghiệm thật. Chúng ta có thể vui vẻ trong thế giới tưởng tượng mà tâm trí tạo ra. Và chúng ta có thể sử dụng nỗi đau tiềm năng tưởng tượng để áp dụng những khi gặp thực tế khó chịu, chuẩn bị tinh thần cho những viễn cảnh vừa an toàn lại vừa tệ hại.

Và còn nhiều điều nữa. Những thế giới ảo sẽ mở rộng, khiến cho tương tác mơ mộng trở nên hấp dẫn hơn, và sự phát triển của công nghệ sẽ xóa nhòa ranh giới giữa thực tế và tưởng tượng. Một ngày nào đó chúng ta sẽ những căn phòng thực tế ba chiều và những thiết bị kích thích cực khoái – hay chí ít là một cái ti vi với nhiều tính năng nâng cao.

Tuy nhiên, trí tưởng tượng cũng có giới hạn của nó. Tham vọng của chúng ta đi trước việc tiếp thu kinh nghiệm; chúng vượt ra khỏi đầu óc của chúng ta. Một người được huấn luyện để chạy marathon không chỉ đơn giản là muốn trải nghiệm việc chạy marathon hay tin rằng cô ấy đã chạy marathon, cô ấy muốn được chạy marathon. Tất cả những thứ khác đều giống như vậy, bay trên một chiếc máy bay thì hay ho hơn mô phỏng chuyến bay; tình dục thật thì tốt hơn là thủ dâm; tán chuyện thật thì tốt hơn là những đoạn hội thoại tưởng tượng của các nhân vật truyền hình. Khoái cảm từ trí tưởng tượng là phần bản chất của đời sống – nhưng chỉ chúng thôi thì không đủ.

>>> Chương 8 (1)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét