SÂU SẮC HƠN
Thậm chí khi bạn giới hạn
các ứng viên bằng giới tính, quan hệ họ hàng, và lịch sử tình dục, thì việc chọn
bạn tình vẫn rất khó khăn. Charles Darwin vào năm 29 tuổi đã rất băn khoăn rằng
liệu có nên kết hôn hay không. Ông đã viết “Marry-Marry-Marry Q.E.D” và nhiều
tháng sau, ông ta làm đúng như thế.
Bảng phân tích lợi hại của
việc kết hôn của Darwin là một hỗn hợp giữa chủ nghĩa thời Victoria và, à, chủ
nghĩa Darwin. Trẻ con là điểm quan trọng hàng đầu của danh sách bên phía “Kết
hôn”, nhưng chúng cũng nằm ở bên phía “Không Kết Hôn” vì chi phí cũng như sự
căng thẳng mà chúng đem lại. Tình dục không được đề cập tới, nhưng sự liên hệ
thể chất thì có. Nhưng ý tưởng chính của bên “lợi” không phải là tình dục hay
con cái, mà là hôn nhân sẽ làm phong phú đời sống của Darwin, sẽ cho ông có một
người bạn, một người đồng hành.
Một trong số các thư tình
mà ông viết cho Emma Wedgwood, một tuần trước khi họ kết hôn, Darwin nói rằng,
“Anh nghĩ rằng em sẽ khiến anh trở nên người hơn, và sẽ dạy anh biết rằng có niềm
hạnh phúc lớn lao hơn, thay vì xây dựng các lý thuyết và thu thập chứng cứ
trong im lặng và cô độc.” Bà ấy đã làm như thế; họ có một mối quan hệ thân thiết
đặc biệt, một mối quan hệ đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến công việc của ông ấy, vì mối
quan tâm và sự tôn trọng của ông đối với quan điểm tôn giáo của Emma đã làm giảm
bớt những tuyên bố của ông ấy về cách sự tiến hóa đã hình thành tâm trí con người.
|
Cưới Con
cái (nếu Chúa vui lòng) Bạn
đồng hành vĩnh viễn (và một người bạn lúc tuổi già) người sẽ thích tôi và tôi
cũng thíhc người ấy Một
thứ để yêu thương và chơi cùng – vui hơn chơi với một con cún Gia
đình, và ai đó chăm sóc nhà cửa Âm
nhạc và tiếng nói của phụ nữ Những
thứ này tốt cho sức khỏe Nhưng mà tốn thời gian Chúa
ơi, thật không thể chịu đựng được khi nghĩ đến việc dành cả cuộc đời mình,
như một con ong vò vẽ, làm việc, làm việc và chỉ làm việc. — Không, không làm
vậy đâu — Hãy tưởng tượng sống cả ngày đơn độc trong Ngôi nhà London bẩn thỉu
khói bụi.— Chỉ hình dung một người vợ êm ái xinh đẹp trên chiếc ghế sô pha
trước lò sưởi, có lẽ là sách và âm nhạc — Hãy so sánh tầm nhìn này với thực tế
tồi tệ của Grt. Marlbro ’St. |
Không
cưới Tự
do đi tới bất kỳ đâu mình thích Tự
do lựa chọn loại xã hội, hoặc không cần xã hội Nói
chuyện với những người đàn ông thông thái ở các câu lạc bộ Không
bị bắt đi thăm họ hàng & dính vào những chuyện vặt vãnh Thoát
khỏi chi phí & sự căng thẳng khi nuôi con Có
thể có lẽ là run sợ — Mất thời gian. — không thể đọc vào các buổi tối — béo
và nhàn rỗi — Lo lắng và trách nhiệm — ít tiền hơn cho sách – nếu nhiều con
thì phải chi tiền mua thực phẩm (nhưng làm việc quá nhiều thì rất tệ cho sức
khỏe) Có lẽ vợ tôi sẽ không thích Luân Đôn, và kết quả là tôi sẽ bị trục xuất
& biến chất thành kẻ ngu si đần độn, ngu ngốc |
Khi tìm kiếm một người bạn
đời, Darwin đã dùng nhiều tiêu chuẩn hơn là sự cân đối hay tỉ lệ giữa hông và
eo. Ông muốn một người tốt đẹp và đặc biệt. Từ gương mặt và thân thể, bạn có thể
nhìn ra được tuổi trẻ và sức khỏe, nhưng người ta cũng tìm kiếm những phẩm chất
như sự thông minh và sự tử tế. Những người thông minh và tử tế thường sống tốt,
và con cái của họ cũng vậy. Bạn cũng sẽ muốn một người thật lòng thật dạ chăm
sóc con cái, và một người sẽ giúp đỡ và ủng hộ bạn. Trong một nghiên cứu lớn nhất
từng được thực hiện về việc tìm bạn đời của con người ở 37 nền văn hóa khác
nhau, không ngạc nhiên khi kết quả cho thấy rằng yếu tố quan trọng nhất cho cả
đàn ông và phụ nữ khi tìm kiếm bạn đời là sự tử tế.
NHƯ DARWIN, tất cả chúng
ta đều tìm kiếm một nửa của mình là người thông minh và thành thực và tử tế. Vấn
đề là, làm sao để tìm ra họ.
Điều này dẫn chúng ta tới
cái mà các nhà sinh vật học gọi là chọn lọc tình dục. Ví dụ như cái đuôi lộng lẫy
của con công đực. Những cái đuôi này còn không chỉ vô dụng không thôi – khó sử
dụng và rất nặng nề, khiến nó hành động chậm chạp hơn, khó giữ vệ sinh, và là dấu
hiệu thu hút kẻ săn mồi. Trước khi phát triển thuyết chọn lọc giới tính, Darwin
đã viết rằng nhìn đuôi công làm ông phát ốm – nó là một sự bác bỏ nhục nhã lô
gic chọn lọc tự nhiên.
Ông ấy đã giải đáp rằng
những cái đuôi này không trực tiếp giúp công đực sống sót; nó cũng không giúp
công đực tránh khỏi kẻ săn mồi hay giết con mồi hay cung cấp sự ấm áp hay bất cứ
thứ gì giúp chúng hoạt động tốt hơn trong thế giới vật chất. Nhưng nó giúp
chúng thu hút công cái. Nếu công cái thích kết đôi với những con công đực nhiều
màu sắc hơn, thì thế hệ kế tiếp sẽ có nhiều con công đực màu mè và con công cái
thích màu mè rực rỡ, và, sau nhiều quá trình tiến hóa, chúng ta có những con
công đực có đuôi lộng lẫy như hiện nay.
Năm 1958, nhà sinh vật học
tiến hóa John Maynard Smith mở rộng phân tích này với điệu nhảy phức tạp của ruồi
giấm đực. Những điệu nhảy này trông có vẻ rất vô dụng, và chúng thực sự vô dụng
– trừ phi bạn tính tới chuyện chọn lọc tình dục. Con cái thường dùng những điệu
nhảy này để quyết định sẽ kết đôi với ai, một lựa chọn tiến hóa hợp lý vì chúng
cần phải khỏe mạnh để nhảy tốt. Những con cái kén chọn sẽ có những đứa con khỏe
mạnh, và gien này đã thúc đẩy dân số ruồi phát triển thành nhiều con đực nhảy
nhót và con cái thích tìm kiếm những vũ công.
Nhà tâm lý học Geoffrey
Miller đã lập luận rằng nhiều khía cạnh thú vị và phô trương hơn của bản chất
con người đã được phát triển thông qua lựa chọn tình dục, đây là một cách để mọi
người quảng cáo sự xứng đáng của họ với người khác. Có nhiều cách để chúng ta
tiết lộ thể lực của mình, và theo Miller thì gồm có khiêu vũ, cùng nhiều môn thể
thao, nghệ thuật, hoạt động từ thiện và sự hài hước. Đối với anh ấy, bộ não là
một “vật trang trí tuyệt đẹp cho tình dục”.
Tôi sẽ không trình bày
chi tiết về thuyết lớn của Miller ở đây, nhưng có hai khái niệm mà ông nói về sự
hấp dẫn giới tính rất đáng bàn tới. Đầu tiên là chi phí để tạo ra độ nhận diện,
điều đã được đề cập trong chương trước về ví dụ tại sao người ta lại chuộng nước
đóng chai. Ý tưởng cho rằng tính chất cá nhân chỉ được phô bày khi hành động đó
tốn phí hoặc có độ khó nhất định hoặc cần phải hy sinh gì đó. Nếu một người có
thể dễ dàng phô bày phần tính chất đó, thì nó không đáng giá, vì nó tầm thường
và dễ làm giả. Tạo độ nhận diện tốn chi phí thể hiện bằng những món quà mà
chúng ta tặng cho nhau, đặc biệt là trong thời gian tán tỉnh. Miller hùng biện
rằng, "Tại sao một người đàn ông nên tặng một người phụ nữ một chiếc nhẫn
đính hôn kim cương vô dụng, trong khi anh ta có thể mua cho cô ấy một củ khoai
tây to đẹp mà cô ấy ít nhất có thể ăn?" Câu trả lời của ông ấy là sự tốn
kém và vô dụng của món quà chính là điểm mấu chốt của nó. Một viên kim cương được
hiểu như dấu hiệu của tình yêu – thứ mà củ khoai tây không làm được, vì hầu như
ai cũng chỉ tặng nó cho một người duy nhất mà họ quan tâm, vì thế việc trao tặng
này phát ra tín hiệu vừa giàu có vừa mang tính cam kết lâu dài.
Giá trị tài chính không
phải là dấu hiệu cam kết lâu dài duy nhất. Nhà kinh tế học Tyler Cowen đã chỉ
ra rằng món quà tốt nhất cho người mà bạn chung sống là những thứ mà bạn, chính
bạn, không muốn. Ông nói rằng, ngay cả khi vợ ông sẽ thích nguyên bộ DVD
Battlestar Galatica, thì đây cũng là một món quà đáng chán, vì ông ấy cũng có
được niềm vui từ nó, vì thế việc trao tặng không phát ra bất kỳ tín hiệu nào là
ông ấy yêu bà.
Các tín hiệu khác bao gồm
đổi tên, dọn vào ở chung, hay xăm hình tên của người yêu (không phải hình xăm
dán-tạm mà bạn có thể dễ dàng rửa trôi với nước nóng). Hôn nhân rõ ràng là một
loại cam kết, và càng ngày nó càng tốn kém (và càng trở thành một tín hiệu của
tình yêu) nếu người ta gặp khó khăn khi ly dị. Các thỏa thuận tiền hôn nhân, dù
hợp lý đến đâu cũng có tác dụng ngược lại, vì bạn đang báo hiệu một cách rõ
ràng rằng mối quan hệ có thể kết thúc và che chắn cho bạn khỏi những cái giá phải
trả. Một người đàn ông thắt ống dẫn tinh sau khi vợ anh ta không còn khả năng
sinh sản nữa là tín hiệu rằng anh ta sẽ không bỏ cô ấy và có con với một người
phụ nữ trẻ hơn (nhưng, một lần nữa, nếu việc thắt ống dẫn tinh có thể gỡ ra thì
điều đó không lãng mạn bằng).
Đây là dấu hiệu của sự
cam kết lâu dài, của tình yêu, mặc dù chúng ta không nên đề cập đến chuyện
không phải lúc nào những việc phát tín hiệu tốn kém này cũng được hoan nghênh.
Thí dụ như, những việc như cắt bỏ một lỗ tai thì quá đáng, cũng như việc xăm
mình hay tự cắt xẻo bản thân trong ngày hẹn hò đầu tiên. Dù những điều này hiệu
quả trong việc báo hiệu sự quan tâm và sự tận tâm, chúng cũng truyền tải sự tuyệt
vọng và điên cuồng.
Ý tưởng thứ hai của
Miller là “người kén chọn nóng bỏng”. Ý tưởng là khi chúng ta chọn bạn đời,
chúng ta thường tìm kiếm những người mang lại cho chúng ta khoái cảm. Điều này
thể hiện chính xác ở mức độ cá nhân, nhưng Miller đã khai thác nó từ quan điểm
của nhà thích nghi, như một động lực cho sự tiến hóa của một số đặc điểm nhất định.
Một ví dụ sinh lý đơn giản
là dương vật. Cơ thể con người có rất nhiều điều kỳ lạ so với các loài linh trưởng
khác - con đực mọc râu, con cái có ngực và mông nở nang và vòng eo hẹp - nhưng
sự khác biệt nổi bật nhất là ở bộ phận sinh dục của con đực. Một số loài linh
trưởng có bộ phận sinh dục nhìn thú vị hơn con người. Loài khỉ mặt chó có bìu
màu tím hồng tươi và dương vật màu đỏ, loài khỉ trán trắng có bìu màu xanh lam
và dương vật màu đỏ, v.v. Nhưng dương vật của con người có lợi thế rõ ràng về
xúc giác, dài hơn, dày hơn và linh hoạt hơn - rất khác với dương vật nhỏ, mỏng
như bút chì của các loài linh trưởng khác, dài khoảng 2-3 inch và được làm cứng
bởi xương dương vật. Miller đưa ra tuyên bố gây tranh cãi rằng đây là sản phẩm
của chọn lọc tình dục của nữ; phụ nữ bị thu hút bởi những người đàn ông mang lại
cho họ khoái cảm tình dục, dẫn đến sự tiến hóa của một dương vật tốt hơn.
Đối với Miller, bộ não đã
phát triển giống như dương vật. Mọi người đang tìm kiếm những người bạn giải
trí. Chúng ta thích ở bên và làm bạn với những người làm cho chúng ta hạnh
phúc. Điều này đặt sự tiến hóa trong một ánh sáng mới. Các nhà tâm lý học tiến
hóa thường coi tâm trí như một máy thu thập dữ liệu khoa học, xây dựng các lý
thuyết về môi trường tự nhiên, hoặc như một kẻ mưu đồ Machiavelli, cố gắng đánh
bại người khác trong trò chơi thống trị xã hội có tổng bằng không. Có thể tâm
trí cũng là một trung tâm giải trí, được hình thành bởi chọn lọc tình dục để
đem lại khoái cảm cho người khác, để sở hữu khả năng kể chuyện, sự quyến rũ và
hài hước.
TÌNH YÊU CHÂN THÀNH
Cho tới nay, chúng ta tin
rằng ham muốn tình dục có thể hàm chứa sự thông minh. Mặc dù chúng ta tiến hóa
để nhạy cảm hơn với hình dáng gương mặt và độ cong của phần hông, chúng ta cũng
tìm kiếm những yếu tố sâu sắc hơn, bao gồm lịch sử tình dục, dấu hiệu của sự
cam kết lâu dài, và sự thông thái, ấm áp, tử tế.
Ở đây tôi muốn nhấn mạnh
một khía cạnh khác trong sự sâu sắc này, rằng chúng ta không hoàn toàn bị thu
hút bởi gương mặt hay cơ thể, thậm chí là tính cách hay trí tuệ. Chúng ta bị
thu hút bởi một người cụ thể vô tình sở hữu những đặc điểm nhất định. Chúng ta
yêu những cá nhân, chứ không phải yêu khía cạnh nào đó của con người. Như
George Bernard Shaw đã nói, “Tình yêu là sự phóng đại thô thiển về sự khác biệt
của một người so với những người còn lại.”
Có hai lý do để nói về
tình yêu như vậy. Đầu tiên là sức mạnh quyến rũ của nó. Nếu bạn gắn bó với tôi
vì trí thông minh, sự giàu có hay sắc đẹp của tôi – mà không phải là chính tôi,
bản thân tôi - thì mối quan hệ của chúng ta rất mong manh. Nhà tâm lý học
Steven Pinker chỉ ra nỗi lo ở đây:
Làm
sao bạn có thể chắc chắn rằng một đối tác tiềm năng sẽ không rời bỏ bạn ngay
khi bằng lý trí, anh ta/cô ta nhìn thấy một người có đủ phẩm chất 10/10 xuất hiện.
Câu trả lời là, đừng chấp nhận một đối tác thích bạn vì những lý do liên quan đến
lý trí; hãy tìm một đối tác cam kết ở với bạn vì bạn là chính bạn.
Loại cam kết này có thể
trông có vẻ phi lý, nhưng nó là một sự phi lý hấp dẫn, và nếu người này cũng
thích bạn, thì nó sẽ trở nên vô cùng hấp dẫn. “Thầm tính toán rằng ngoại hình,
khả năng kiếm tiền và chỉ số IQ của người yêu đáp ứng các tiêu chuẩn tối thiểu
của bạn có thể sẽ giết chết tâm trạng lãng mạn,” Pinker lưu ý. “Phương pháp để
đi đến trái tim của một người là tuyên bố điều ngược lại — rằng bạn đang yêu vì
bạn không thể kềm chế được”. Thật vậy, các nhà khoa học thần kinh đã phát hiện
ra các hệ thống dành riêng cho tình yêu lãng mạn và sự gắn bó, và một số người
đã lập luận rằng bạn có thể nghiện một người nào đó giống như cách người ta
nghiện cocaine — mặc dù kiểu nghiện này không phải là tình yêu lãng mạn mà là
tình yêu của một người mẹ dành cho đứa con của mình.
Sự tập trung vào các cá
nhân không chỉ là một chiến thuật quyến rũ. Lý do thứ hai lý giải tại sao chúng
ta yêu các cá nhân (thay vì một đặc điểm nhất định nào đó) là: chúng ta tập trung
trên các cá nhân cho mọi thứ có giá
trị với chúng ta. Đây là cách mà chúng ta lý giải về các tác phẩm nghệ thuật,
các sản phẩm tiêu dùng, và các vật phẩm tình cảm. Nếu tôi sở hữu tranh của
Chagall, tôi sẽ không vui gì khi ai đó đổi nó lấy một bức bản sao, ngay cả khi
tôi không thể phát hiện ra sự khác biệt. Tôi muốn chính bức vẽ đó, không phải thứ trông giống nó. Một các đồng hồ
Rolex nhái chắc chắn sẽ có ít giá trị hơn một cái thật, bất chấp việc nó trông
đẹp đẽ ra sao, và khi chúng ta thay thế tấm chăn an toàn của một đứa trẻ hay
con gấu teddy của nó với một bản sao (điều mà chúng tôi đã làm trong phòng thí
nghiệm – sẽ trình bày trong chương sau), trẻ không hề vui vẻ với điều đó.
Để hiểu rõ khía cạnh này
của tình yêu, hãy nghĩ về người mà bạn yêu nhất. Giờ hay tưởng tượng rằng có ai
đó khác trên thế giới, nhìn giống y như người đó, giống đến nỗi hầu hết mọi người
đều không thể phân biệt nổi. Hãy tưởng tượng rằng người đó là một người nhân bản
của người bạn yêu và được nuôi dạy trong cùng một ngôi nhà bởi cùng bố mẹ.
Nói cách khác, có thể tưởng
tượng rằng người bạn yêu có anh chị em song sinh cùng trứng. Nếu bạn bị hấp dẫn
bởi các đặc điểm của người ấy, thay vì bản thân người ấy, thì sự hấp dẫn đó
cũng sẽ phát triển ở một mức độ nào đó với anh chị em song sinh của người ấy.
Điều thú vị là, các nghiên cứu về những người đã cưới một người trong cặp song
sinh đã chỉ ra rằng điều này thường không xảy ra. Sự hấp dẫn tình cảm chỉ dành
cho người mà bạn cưới, chứ không phải những phẩm chất đặc biệt của người đó.
Ham muốn tình dục cũng
tương tự, nó hình thành trên riêng từng cá nhân chứ không phải với các phẩm chất
riêng biệt - mặc dù ở đây, cá nhân ít quen thuộc hơn có thể tạo ra phản ứng lớn
hơn. Một vở kịch của Isaac Bashevic Singer đã mô tả vấn đề này một cách khéo
léo bằng một cú lừa tình vô tình. Singer kể về một kẻ khờ đi lang thang khỏi
làng Chelm của anh ta, bị lạc, và cuối cùng quay lại phía cuối làng, nhưng anh
ta rất bối rối, anh ta cho rằng bản thân đã đi vào một ngôi làng khác có những
người giống y hệt người trong làng của anh ta. Anh ta nhìn thấy vợ mình, người
mà anh ta đã nhàm chán từ rất lâu, trở nên vô cùng quyến rũ. Ở mức độ thị giác,
cô ấy đương nhiên là trông rất quen thuộc – nhưng chúng ta lại không phải là
sinh vật thị giác. Theo tôi biết thì chưa có ai từng làm thí nghiệm, nhưng tôi
dám cá rằng vợ hoặc chồng của những cặp song sinh giống hệt nhau sẽ bị ảnh hưởng
một cách bất thường, thậm chí là bị kích thích bởi việc nhìn thấy người anh chị
em song sinh khỏa thân của vợ hoặc chồng của họ, mặc dù ở mức độ thị giác, họ
hoàn toàn quen thuộc với cơ thể đó.
Thật vậy, các biến thể của
thử nghiệm này đang được thực hiện trực tuyến mỗi ngày. Các trang web khiêu dâm
khoe khoang về hình ảnh khỏa thân của những người nổi tiếng được chụp từ các
clip phim hoặc trong một số trường hợp, từ ống kính tele. Có lẽ, điều khiến những
bức ảnh này trở nên thú vị không phải là bản thân trải nghiệm thị giác (vì những
bức ảnh đôi khi mờ mịt và người xem không thể nhận ra ai là ai); mà là ý thức
được đang xem hình ai. Nếu bạn biết rằng đây là hình của ai đó khác, thì sự
kích thích sẽ biến mất. Các tạp chí sẽ trả cả đống tiền để mua được hình khỏa
thân của một người nổi tiếng, và không trả đồng nào cho hình khỏa thân của ai
đó trông giống như người nổi tiếng, ngay cả khi đánh giá ở mức độ thể xác thì bức
ảnh vô cùng giống nhau. Đây là phiên bản tình dục của câu chuyện về bức tranh của
Vermeer so với tranh của van Meegeren.
Hãy xem xét một lĩnh vực
mới nổi: quan hệ tình dục từ xa: người ta có thể quan hệ tình dục với người thật
qua Web thông qua các tệp đính kèm cung cấp các kiểu kích thích khác nhau. Nếu
tôi là một nhà đầu tư, tôi sẽ đầu tư vào đó, vì tôi nghĩ rằng một hoạt động như
vậy nếu thực sự làm được sẽ vô cùng nổi tiếng. Nó sẽ cung cấp cho mọi người cơ
hội quan hệ tình dục với một người thực sự (mặc dù ở xa) với rất ít hậu quả. Nó
cũng cung cấp một minh họa hữu ích về các yếu tố “sâu sắc hơn” của sự hấp dẫn
tình dục mà tôi đã thảo luận trước đó. Khoái cảm mà người ta có được trong trải
nghiệm này sẽ phụ thuộc phần lớn vào việc ai là người đang nhấn các nút ở trang
web bên kia. Một ngôi sao điện ảnh xinh đẹp? Một người cùng giới tính? Mẹ của bạn?
Ở cấp độ thể chất, thì những trải nghiệm giống hệt nhau, nhưng mức độ phi-thể-chất
thì mới quan trọng.
Một ví dụ cuối cùng về bản
năng tự nhiên của chủ nghĩa bản chất khi nói tới ham muốn, chứng bệnh Capgras:
người bệnh cho rằng những người gần gũi với mình, bao gồm người vợ/chồng của
mình, đã bị thay thế với các bản sao y hệt. Lý thuyết cho rằng đây là kết quả của
chấn thương vùng não chịu trách nhiệm cho các phảm ứng cảm xúc mà chúng ta có
được khi chúng ta yêu thương ai đó. Người bệnh sẽ nhìn thấy ai đó giống y như vợ
mình, nhưng họ không có cảm giác giống như cảm giác với vợ. Có cảm giác rằng cô
ấy là một người lạ, do đó, bộ não giải quyết mâu thuẫn này bằng cách xem cô ấy
như một kẻ mạo danh— có thể là một bản sao, hoặc người ngoài hành tinh, hoặc
người máy.
Phản ứng thường thấy là sợ
hãi và giận dữ, và những người bệnh đôi khi giết chết người thân trong gia đình
mình. Nhưng có một ngoại lệ mà tôi biết, một phiên bản thực tế của vở kịch của
Singer về tên ngốc đi lạc. Đây là một tình huống thực tế được đưa vào giảng dạy
năm 1931 về một người phụ nữ thường phàn nàn rằng mình không thích quan hệ với
người tình; anh ấy thiên phú kém và kỹ năng không tốt. Nhưng sau khi bị tổn
thương não, cô ấy đã gặp một người “mới”. Anh ta trông giống hệt như người tình
của cô, nhưng người này "giàu có, mạnh mẽ, đẹp trai và quý tộc." Cô ấy
có những cảm xúc tình dục và lãng mạn sâu sắc hơn, và tổn thương não của cô ấy
cho phép cô ấy bắt đầu lại từ đầu, để nghĩ về người yêu của mình như một cá
nhân khác, một người tốt hơn. Đây là một ví dụ sinh động về chủ nghĩa bản chất
của sự hấp dẫn. Như Shakespeare đã nói, "Tình yêu không nhìn bằng mắt mà bằng
khối óc."
0 nhận xét:
Đăng nhận xét