Thứ Tư, 27 tháng 7, 2022

How Pleasure Works - chương 2 (2)

 

SỰ GHÊ TỞM

Vấn đề với thịt người không nằm ở nhận định khách quan là nó có vị dở tệ. Theo các thông tin thu thập được, nếu bạn thích ăn thịt heo, thì bạn sẽ thoải mái mà ăn thịt người, miễn là bạn không biết là bạn đang ăn cái gì. (Có người đã nói rằng thịt người có mùi vị giống với thịt heo đóng hộp Spam nhất.) Thật ra, có rất nhiều câu chuyện, câu đố và truyện ngụ ngôn kể về việc một người bị lừa ăn thịt người và cảm thấy thích nó, cho đến khi phát hiện ra nó là cái gì.

Vấn đề của thịt người là cách mà chúng ta nghĩ về nó. Marvin Harris đưa ra quan điểm này một cách độc đáo dựa trên côn trùng: “Lý do chúng ta không ăn chúng không phải vì chúng bẩn và ghê tởm; đúng hơn, chúng bẩn thỉu và ghê tởm bởi vì chúng ta không ăn chúng.” Tương tự, điều làm chúng ta ghê tởm thịt người là vì chúng ta biết nó là thứ gì. Nó ghê tởm. Nó thấy gớm.

Cảm giác ghê tởm đóng vai trò thú vị trong việc chúng ta thích ăn cái gì. Sự ghê tởm đã phát triển thành sự chán ghét đối với sự thối rữa và ô nhiễm, và đặc biệt là những miếng thịt bị thối rữa. Ví dụ, một người có thể không thích khoai lang, bánh táo, cam thảo, baklava, nho khô hoặc mì ống nguyên cám, nhưng thường có phản ứng mạnh hơn với thịt, ăn thịt chó, ngựa và chuột. Những sự chán ghét mạnh mẽ dành cho thực phẩm không phải là thịt thường theo quy luật – chúng xuất xứ từ động vật (như phô mai hay sữa) hoặc những thức ăn có ngoại hình hay kết cấu giống như động vật (Rozin lưu ý rằng động vật có vỏ thường được coi là giống cơ quan sinh dục).

Charles Darwin diễn tả phản ứng của chúng ta với một loại thịt mới trong điều kiện mạnh mẽ bất thường: “Điều đáng chú ý là ở một số người, họ có thể nôn mửa nhanh chóng và ngay lập tức, đơn giản chỉ vì ý nghĩ là họ đã ăn một thức ăn bất thường, ví dụ như thịt của một loài động vật không thường dùng làm thức ăn; mặc dù trong loại thức ăn này không có bất kỳ chất gì khiến dạ dày khó chịu.” Phát biểu này được cho là khá cực đoan; hoặc là Darwin đang phóng đại sự việc hoặc là những người cùng thời Victoria với ông tương đối yếu ớt – tôi không nghĩ rằng có ai đó sẽ cứ thế mà ói khi nghĩ tới chuyện phải ăn một loại động vật lạ. Nhưng chắc chắn là ông đúng về chuyện nó hơi gớm thật.

Có một câu chuyện về sự ghê tởm mà tôi đã kể trong cuốn sách gần đây nhất của mình: Descartes' Baby. Đây là phiên bản ngắn gọn: trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ không có cảm giác ghê tởm. Chúng không quan tâm về sản phẩm mà bản thân chúng hay bất kỳ ai khác thải ra. Chúng sẵn sàng ăn châu chấu và các loại côn trùng khác. Paul Rozin và đồng nghiệp của ông đã làm một thí nghiệm, trong đó họ mời trẻ em ăn phân chó (thật ra là một món được trộn bằng bơ đậu phộng và phô mai có mùi). Và chúng nó ăn luôn. Và theo như những gì tôi được biết, chưa có nhà tâm lý học nào cho một đứa trẻ ăn hamburger và nói với chúng đây là thịt người, nhưng tôi dám cá là chúng cũng sẽ vui vẻ ngoạm hết.

Khoảng vào ba hay bốn tuổi, trẻ con mới bắt đầu biết đến sự ghê tởm. Lúc đó chúng sẽ tránh khỏi phân và nước tiểu, và chúng cũng biết rằng nêu trong ly nước trái cây hay sữa có một con gián thì không uống được nữa. Đôi khi chúng trở nên vô cùng nhạy cảm, gần như bị ám ảnh bởi suy nghĩ về việc thức ăn của chúng đã chạm vào đâu hay đến từ đâu. William Ian Miller, trong cuốn Giải Phẫu Sự Ghê Tởm, đã nói về những đứa con khó tính của mình: con gái của ông từ chối việc lau rửa sau khi đi toilet vì con bé sợ bẩn tay, còn con trai ông sẽ lập tức thay quần và quần lót nếu chúng lỡ dính một giọt nước tiểu.

Không ai biết được thứ gì đã dẫn đến việc xuất hiện của sự ghê tởm. Những người theo trường phái Freud cho rằng điều này có liên quan đến việc trẻ được dạy đi vệ sinh – điều này là không đúng. Các xã hội khác nhau có cách dạy trẻ em đi vệ sinh rất khác nhau, và nhiều xã hội còn không có cả toilet. Nhưng hầu như tất cả mọi người, ở mọi nơi trên thế giới này, đều cảm thấy gớm phân và nước tiểu. Một vấn đề khác trong quan điểm của Freud là mọi người trên thế giới đều thấy gớm máu, chất nôn ói, và thịt thối rữa, nhưng rõ ràng chúng ta đâu có được học về các thứ này khi được dạy đi vệ sinh. Có vẻ như thứ dẫn đến sự xuất hiện của cảm giác ghê tởm là thời điểm sinh học, một phần trong quá trình phát triển thần kinh.

Một số chất như phân bị người trên toàn cầu ghê tởm, nhưng cũng có sự khác biệt về văn hóa, đặc biệt liên quan đến phản ứng của chúng ta với thịt. Quan sát của Darwin cho ta thấy rằng nghiên cứu này đóng vai trò khá quan trọng. Không phải trẻ con được dạy rằng từng loại thịt nào là ghê tởm, mà là, thịt là ghê tởm cho đến khi chúng được chứng minh là vô tội. Có nghĩa là, trẻ con quan sát những loại thịt mà người xung quanh chúng ăn, và chúng trưởng thành với cảm giác ghê tởm những thứ thịt mà chúng chưa từng thấy ai khác ăn. Thịt là trường hợp đặc biệt. Một người trưởng thành có thể sẽ sẵn sàng thử các loại trái cây hay rau củ mới lạ hay các thức ăn khác – khi tôi còn bé, tôi chưa từng ăn các thanh dinh dưỡng với các loại hạt, món California cuộn, bánh bao tôm, hay bánh cua, nhưng bây giờ thì tôi rất thích các món đó. Tôi sẽ không ăn thử món chuột hay chó đâu.

Quân đội đã từng thực hiện vài nghiên cứu về chủ đề này, vì những người lính, đặc biệt là các phi công, sẽ lâm vào tình huống phải ăn những thứ không theo chế độ ăn bình thường của họ. Buộc người khác ăn những thứ ghê tởm cũng là một cách hoàn hảo để nghiên cứu về khả năng tiếp nhận mệnh lệnh của họ.

Ewart E. Smith đã cho xuất bản một nghiên cứu về động lực, bắt đầu với một câu đáng quan ngại một cách mơ hồ rằng: “Đội quân dụng gần đây đã trình bày cho tổ chức Matrix vấn đề về việc xác nhận phương pháp tốt nhất để thay đổi thái độ trong tổ chức quân đội.” Trong đó, họ khám phá ra nhiều kỹ thuật khác nhau để bắt người ta ăn những loại thức ăn ghê tởm, bao gồm bọ, như châu chấu chiên, và “xăng quýt xúc xích nướng chiếu xạ”. Kết quả của nghiên cứu là chúng ta có thể buộc người khác ăn những thứ này, nhưng không thể buộc họ thích nó được.

TẠI SAO CÓ NHỮNG NGƯỜI LẠI ĂN THỊT NGƯỜI?

Người ta sẽ ăn thịt người trong trường hợp đói khát tuyệt vọng, nhưng điều kinh tởm nhất để nói về con người là họ tự lựa chọn tận hưởng cách sống ăn thịt đồng loại. Năm 1503, nữ hoàng Isabella phán quyết rằng người Tây Ban Nha chỉ có thể nô lệ hóa những người mà sự nô lệ hóa là tốt cho họ, điều này thúc đẩy những nhà thám hiểm người Tây Ban Nha bịa ra những câu chuyện buồn cười về các nền văn hóa khác. Và còn điều gì tồi tệ hơn cả việc ăn thịt đồng loại? Nhận thấy sự kỳ thị mạnh mẽ, một học giả vào những năm 1970 đã viết một cuốn sách lập luận rằng không có những thứ gọi là văn hóa ăn thịt người; tất cả chỉ là chuyện hoang đường.

Tuy nhiên, một số lời cáo buộc là chính xác, và có bằng chứng chứng minh những xã hội như vậy là có tồn tại. Điều ngược lại mới là kỳ lạ. Theo góc nhìn tiến hóa, giữa nhiều thứ khác nhau thì cuộc sống là sự cạnh tranh nguồn protein. Sống trong một xã hội công nghiệp hóa giàu có, người ta thường quên rằng trong phần lớn lịch sử loài người, chúng ta sống trong tình trạng đói khát thịt. Rõ ràng là giải pháp cho chuyện này này đã ở ngay trước mắt họ, ở con cái, bạn bè, hàng xóm của họ, và tất nhiên là ở những người mà họ ghét. Chắc chắn các loài linh trưởng khác đã tìm ra điều này; nguyên nhân chính gây ra cái chết cho tinh tinh và khỉ đột con là do bị giết khi còn non. Có nhiều lý do cho chuyện này, một trong số đó - như nhà nhân chủng học Sarah Hrdy đã nói, đó là trẻ sơ sinh là “nguồn cung cấp protein và lipid ngon lành”.

Có hai cách để ăn thịt người, mỗi một cách có lợi thế và bất lợi khác nhau và mỗi cách đều giả định rằng bạn sẽ thẩm thấu bản chất và linh hồn của người bị ăn.

Cách thứ nhất: ăn thịt người phong cách Endo: chờ người ta chết vì nguyên nhân tự nhiên, rồi ăn.

Nói một cách tích cực thì việc này tương đối nhẹ nhàng. Nó không đòi hỏi quá nhiều công sức hay bạo lực. Mặt trái của vấn đề là thức ăn trong trường hợp này già, dai và thường bị nhiễm các bệnh nguy hiểm. Năm 1976, Carleton Gajudusek đã thắng giải Nobel cho nghiên cứu của ông về căn bệnh kuro giữa người Fore ở Papua New Guinea là kết quả của việc ăn thịt người, cụ thể là, ăn não người.

Nếu bạn là người ăn thịt người theo phong cách Endo, có nhiều cách để bạn ăn thịt người chết. Đôi khi nó khá trang trọng, đôi khi thì nó xuề xòa. Trong những dịp hiếm hoi, người ta ăn nguyên cái xác, nhưng thường thì phần thịt ít khi được ăn; thay vào đó thì xương được nghiền ra, hoặc là toàn thân được thiêu thành tro, phần bột đó được trộn vào một loại thức uống hoặc những thứ như món chuối nghiền. Ngôi sao nhạc rock Keith Richards đã kể về một phiên bản hiện đại hơn của việc này trong buổi phỏng vấn với tạp chí âm nhạc Anh quốc NME:

Thứ kỳ lạ nhất mà tôi từng hốc vào ư? Bố tôi. Tôi đã hốc bố của tôi. Ông ấy được hỏa táng, và tôi không nhịn được việc hốc ông ấy vào người bằng một cú hít.

Điểm chính ở đây không phải là việc hấp thụ protein. Mà là hấp thu bản chất của người bạn yêu. Đối với những người ăn thịt người phong cách Endo, nếu không làm như vậy có thể đồng nghĩa với việc sức khỏe kém, vô sinh hoặc con cái yếu ớt.

Cách thứ hai: Ăn thịt người phong cách Exo: Tìm kiếm những người trẻ trung khỏe mạnh. Giết họ rồi ăn thịt.

Lợi ích của việc này là người trẻ khỏe thường có nguồn protein dồi dào, và mặt trái là họ không có muốn bị ăn thịt và có động lực mạnh mẽ nhằm tránh khỏi việc bị ăn thịt, động lực này của họ gây nguy hiểm cho những người muốn gia nhập câu lạc bộ ăn thịt người.

Nhiều người ăn thịt tù nhân. Đây là một sự kiện bạo lực điển hình, và bạo lực phản ánh niềm tin bản chất. Những người tù nhân bị buộc phải chiến đấu, với hy vọng là sự dũng cảm của họ sẽ truyền vào những người sẽ ăn thịt họ. Thí dụ như, người Aztecs trói tù nhân của họ ở phần eo, đưa cho anh ta một vũ khí, và liên tục tấn công cho đến khi anh ta quỵ ngã. Sau đó anh ta sẽ bị kéo dãn ra vào cơ thể anh ta bị lóc ra để dùng phần da làm áo khoát, thịt bị khoét ra và ăn.

Một số xã hội có các nghi lễ phức tạp, bao gồm các cuộc đối thoại được chuẩn bị sẵn giữa những kẻ ăn thịt người và những người bị bắt giữ. Trong một báo cáo ở Brazil năm 1554, cuộc đối thoại diễn ra như sau:

Người trong bộ lạc: tôi là người sẽ giết anh, vì anh và người của anh đã giết và ăn thịt nhiều người bạn của tôi.

Tù nhân: Khi tôi chết sẽ có nhiều người trả thù cho tôi.

Cả hai loại đều là ăn thịt người và cùng có chung một mục đích: chiếm đoạt linh hồn và bản chất của người khác. Đây liệu có phải lý do cho việc người ăn thịt người? Những người hoài nghi có thể đặt câu hỏi rằng liệu thực tế nghi thức ăn thịt người này vốn dĩ xuất phát từ những lý do khác, song những người theo chủ nghĩa bản chất lại đem gắn loại ý nghĩa này cho nó, giống như những người theo chế độ ăn kosher thường nói về lợi ích sức khỏe mà chế độ ăn này đem lại, mặc dù mục đích nguyên thủy của việc này không phải là như thế.

Ăn thịt người phong cách Exo có thể thực ra bắt đầu với nguyên nhân thịt người trẻ khỏe thì bổ dưỡng, nhân tiện, ăn như vậy sẽ khủng bố tinh thần đối thủ. Nhưng áp dụng với ăn thịt người kiểu Endo thì không hợp lý lắm. Nghiền người già ra rồi ăn họ chẳng có tí lợi lộc nào cả. Dùng lời của người ăn thịt người để giải thích thì tốt hơn: họ ăn thịt người để bảo quản và bảo vệ bản chất của những người thân yêu.

ĂN THỊT NGƯỜI THÔNG THƯỜNG

Cho đến nay, khi nói về việc ăn thịt đồng loại, người ta vẫn chủ yếu nói về những kẻ quái dị, người nguyên thủy và những tên tội phạm điên cuồng. Có thể bạn không phải là một trong số đó, và vì thế có thể bạn không phải là kẻ ăn thịt người. Nhưng bạn có khả năng đã làm nhiều điều và có vài suy nghĩ có hơi hướm giống với kẻ ăn-thịt-người. Suy nghĩ rằng việc hấp thụ ai đó thì sẽ có được bản chất của anh ta/cô ta khá phổ biến.

Một ví dụ nổi tiếng cho việc này liên quan đến Bí tích Thánh Thể, một nghi thức hàng triệu tín đồ Cơ Đốc Giáo thực hành hằng ngày, trong đó họ mô tả bản thân mình đang hấp thu xác thịt và máu của Chúa. Mối tương quan với chủ nghĩa ăn thịt người ở đây khó lòng mà lơ đi cho được, và trên thực tế việc này đã được nêu ra để chống lại Cơ Đốc giáo vào thế kỷ thứ 16, khi người ta tranh luận rằng nghi thức này phản ánh một khuynh hướng ăn thịt người nói chung. Bản thân điều này gợi nhớ đến sự phỉ báng đẫm máu đối với người Do Thái, những người bị đồn rằng đã nấu những đứa trẻ theo đạo Thiên chúa và sử dụng chúng để làm món bánh matzo. Có nhiều cuộc tranh luận thần học về việc liệu Bí Tích Thánh Thể có thực sự được coi là ăn thịt đồng loại hay không, nhưng dù gì đi chăng nữa, nó chắc chắn là khá giống với việc ăn thịt đồng loại:

Ai ăn thịt và uống huyết ta thì được sự sống đời đời; nơi ngày sau rốt ta sẽ khiến người đó sống lại.

Bản thân tôi không phải là người Cơ Đốc Giáo, tuy nhiên có điều gì đó về chuyện này mà tôi cảm thấy có thể hiểu được, về việc hấp thu tinh chất của ai đó bằng cách ăn anh ta/cô ta. Đó là một hành động đầy yêu thương, gợi nhớ đến những con quái vật trong truyện Những thứ hoang dã ở đâu của Maurice Sendak. Khi cậu bé Max bắt đầu trở về nhà, chúng đã than khóc: "Ôi làm ơn đừng đi - chúng tôi sẽ ăn thịt bạn - chúng tôi yêu bạn rất nhiều!"

Ví dụ duy nhất mà tôi biết về tục ăn thịt đồng loại đương thời, được xã hội chấp thuận, trung thực với Chúa (không phải theo kiểu tượng trưng, mà là ăn thịt và máu thật) là việc ăn nhau thai. Việc này phổ biến hơn ở vài nơi ở Châu Á, nhưng việc này cũng xuất hiện ở Mỹ và Châu Âu, nơi mà nó được thúc đẩy phần nào bởi phong trào Thời Đại Mới. Một trang web thảo luận về điều này trong “tình đoàn kết với các loài động vật có vú khác” và mô tả các công thức nấu ăn khác nhau:

Phương pháp có vẻ nổi tiếng nhất, là chuẩn bị nhau thai tươi với tỏi và sốt cà chua. Nó cũng có thể dùng chung với lasagna hoặc là pizza, trộn chung với nước ép rau củ hoặc làm sinh tố nhau thai, hay phơi khô và nghiền vào món salad. Đỉnh cao của ẩm thực nhau thai là sashimi nhau thai và thịt sống nhau thai (chế biến thật dễ dàng — chỉ cần cắt miếng và phục vụ!).

Chính xác là, người ta cho rằng nhau thai có nguồn protein tốt, nhưng cuộc sống hiện đại người Mỹ thì đâu có thiếu thốn protein gì. Đây không phải là lý do dẫn đến chuyện phải ăn nó (nhau thai). Đúng hơn, nhau thai đôi khi được cho là có một số quyền năng nhất định, chẳng hạn như khả năng miễn dịch chống lại chứng trầm cảm sau sinh.

Có ít nhất một chương trình truyền hình về việc ăn nhau thai. Năm 1998, một tập của sê ri Bữa tối truyền hình, một đầu bếp nổi tiếng đã nghĩ ra một bữa tối bất ngờ cho một người vừa mới sinh con. Anh ấy đã chế biến nhau thai thành một loại patê và phục vụ nó trên bánh focaccia. Nhiều khách tham dự bữa tối đã bị sốc và chương trình đã bị khiển trách nặng nề bởi Ủy ban Tiêu chuẩn Phát thanh Truyền hình Anh.

Có thể, đây là một thú vui vô hại, nhưng quả thật là có những biểu hiện khủng khiếp của tục ăn thịt người hiện đại. Buôn lậu các bộ phận cơ thể người, đặc biệt là người trẻ, như một phần của hệ thống tư tưởng châu Phi gọi là muti. Ở Tanzania, các thầy phép bán da, xương và tóc của người bị bạch tạng như một loại dược liệu mang lại sự may mắn. Hàng tá những người bị bạch tạng đã bị giết, bao gồm trẻ nhỏ.

>>> (3)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét